Isaiah 44:19 — Compare Translations

7 translations compared side by side

Vietnamese (Kinh Thánh Tiếng Việt 1925)
Trong bọn họ chẳng ai suy đi nghĩ lại, chẳng ai có sự thông biết khôn sáng mà nói rằng: Ta đã lấy phân nửa mà chụm; đã hấp bánh trên lửa than; đã quay thịt và ăn rồi; còn thừa lại, ta dùng làm một vật gớm ghiếc sao? Ta lại đi cúi mình lạy một gốc cây sao?
Vietnamese (Kinh Thánh Tiếng Việt, Bản Dịch 2011)
Không ai biết suy xét; không ai có tri thức; không ai thông sáng mà nói rằng, “Tôi đã lấy phân nửa cây đó làm củi đốt trong lửa, phải, tôi cũng đã nướng bánh trên than của nó; tôi đã dùng nó nướng thịt và ăn, rồi bây giờ tôi lấy phần còn lại tạc thành một vật gớm ghiếc để thờ sao? Chẳng lẽ tôi lại đi hạ mình thờ lạy một khúc gỗ sao?”
Vietnamese 1994 (Lời Chúa Cho Mọi Người) (Translated by 1 Pastor)
Không ai nghĩ lại trong lòng, không ai có chút hiểu biết, chút trí khôn để nói rằng : Mình đã cho một nửa vào lửa, làm than hồng để nướng bánh, quay thịt mà ăn ; phần còn lại, mình đã làm ra thứ đồ ghê tởm, rồi lại đi thờ khúc gỗ như thế sao !
Vietnamese 2002 (NVB) (Kinh Thánh Bản Dịch Mới)
Không ai suy nghĩ lại;Không ai biết; không ai phân biệt để nói rằng:“Ta đã dùng một nửa để đốt lửa;Ta cũng nướng bánh trên than lửa,Nướng thịt và đã ăn.Phần còn lại ta có nên làm thành một vật gớm ghiếc không?Ta có nên quỳ lạy một khúc gỗ không?”
Vietnamese 2010 (VIE) (Kinh Thánh Tiếng Việt Bản Hiệu Đính 2010)
Không ai chịu suy nghĩ lại, chẳng ai dùng trí khôn mà nhận thức rằng: “Ta đã lấy một nửa chụm lửa, đã nướng bánh trên lửa than, đã nướng thịt và ăn; rồi phần còn lại, ta dùng làm một vật đáng ghê tởm sao? Ta lại đi cúi lạy một khúc gỗ sao?”
Vietnamese Contemporary 2015 (Kinh Thánh Hiện Đại)
Người nào đã làm tượng để thờ thì không bao giờ nghĩ rằng: “Tại sao, nó chỉ là một khúc gỗ thôi mà! Ta đã dùng một phần gỗ để nhóm lửa sưởi ấm và dùng để nướng bánh và thịt cho ta. Làm sao phần gỗ dư có thể là thần được? Lẽ nào ta quỳ lạy một khúc gỗ sao?”
Vietnamese ERV (Thánh Kinh: Bản Phổ thông)
Chúng không suy nghĩ đến những điều đó; chúng không hiểu biết. Chúng không tự suy xét rằng, “Ta đã đốt phân nửa gỗ làm củi chụm và dùng than đỏ nướng bánh mì ta. Ta đã nấu và ăn thịt đã nấu. Ta dùng số gỗ còn lại để làm ra vật đáng ghê tởm nầy. Ta thờ lạy một khúc gỗ!”