bible
ra
🌐 Language
English
Español
Français
Deutsch
Português
Italiano
Nederlands
Русский
中文
日本語
한국어
العربية
Türkçe
Tiếng Việt
ไทย
Indonesia
All Languages
Home
/
Vietnamese
/
Vietnamese ERV (Thánh Kinh: Bản Phổ thông)
/
Job 11
Job 11
Vietnamese ERV (Thánh Kinh: Bản Phổ thông)
← Chapter 10
Jump to:
Chapter 1
Chapter 2
Chapter 3
Chapter 4
Chapter 5
Chapter 6
Chapter 7
Chapter 8
Chapter 9
Chapter 10
Chapter 11
Chapter 12
Chapter 13
Chapter 14
Chapter 15
Chapter 16
Chapter 17
Chapter 18
Chapter 19
Chapter 20
Chapter 21
Chapter 22
Chapter 23
Chapter 24
Chapter 25
Chapter 26
Chapter 27
Chapter 28
Chapter 29
Chapter 30
Chapter 31
Chapter 32
Chapter 33
Chapter 34
Chapter 35
Chapter 36
Chapter 37
Chapter 38
Chapter 39
Chapter 40
Chapter 41
Chapter 42
Chapter 12 →
1
Bấy giờ Xô-pha, người Na-a-mát lên tiếng:
2
“Những lời anh nói chẳng lẽ không ai đối đáp sao? Người lắm điều nầy có lý chăng?
3
Lời nói dối của anh khiến người ta không im lặng nổi; họ phải chỉnh anh khi anh chế giễu Thượng Đế.
4
Anh nói, ‘Lời giáo huấn của tôi là đúng, tôi tinh sạch trước mặt Thượng Đế.’
5
Tôi ước gì Thượng Đế lên tiếng, và mở miệng nghịch anh;
6
cho anh biết những bí mật của sự khôn ngoan, vì khôn ngoan có hai mặt. Hãy biết rõ điều nầy: Thượng Đế đã bỏ qua một số tội lỗi của anh.
7
Anh có biết bí mật của Thượng Đế không? Anh có thể nào tìm được giới hạn của Đấng Toàn Năng không?
8
Giới hạn của Ngài cao hơn trời; anh với không tới! Sâu hơn mồ mả; anh không thể hiểu nổi!
9
Giới hạn Ngài dài hơn trái đất, và rộng hơn đại dương.
10
Nếu Thượng Đế đến bắt nhốt anh vào tù, hay gọi anh ra trước tòa, thì không ai có thể cản Ngài được.
11
Thượng Đế biết ai gian ác, và khi Ngài thấy điều ác, thì Ngài để ý.
12
Kẻ ngu không thể tự nhiên hóa khôn, cũng như lừa hoang không thể tự thuần hóa.
13
Anh phải dâng hết tấm lòng cho Ngài, và giơ tay ra xin Ngài giúp đỡ.
14
Hãy gỡ tội lỗi ra khỏi tay anh đi; đừng để điều ác nào còn lảng vảng trong lều anh.
15
Bấy giờ anh có thể ngước mặt lên mà không xấu hổ, và anh có thể đứng hiên ngang mà không sợ hãi.
16
Anh sẽ quên nỗi khốn khổ của mình, và chỉ còn nhớ nó như nước chảy qua cầu.
17
Đời anh sẽ sáng rỡ như ánh mặt trời giữa trưa, và bóng tối sẽ như sớm mai.
18
Anh sẽ cảm thấy an toàn vì có hi vọng; anh sẽ nhìn quanh và bình yên an nghỉ.
19
Anh sẽ nằm xuống không sợ hãi ai. Nhiều người sẽ cầu ơn của anh.
20
Nhưng kẻ ác không thể thấy, cho nên chúng không thoát được. Niềm hi vọng duy nhất của chúng là cái chết.”
← Chapter 10
Jump to:
Chapter 1
Chapter 2
Chapter 3
Chapter 4
Chapter 5
Chapter 6
Chapter 7
Chapter 8
Chapter 9
Chapter 10
Chapter 11
Chapter 12
Chapter 13
Chapter 14
Chapter 15
Chapter 16
Chapter 17
Chapter 18
Chapter 19
Chapter 20
Chapter 21
Chapter 22
Chapter 23
Chapter 24
Chapter 25
Chapter 26
Chapter 27
Chapter 28
Chapter 29
Chapter 30
Chapter 31
Chapter 32
Chapter 33
Chapter 34
Chapter 35
Chapter 36
Chapter 37
Chapter 38
Chapter 39
Chapter 40
Chapter 41
Chapter 42
Chapter 12 →
All chapters:
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
17
18
19
20
21
22
23
24
25
26
27
28
29
30
31
32
33
34
35
36
37
38
39
40
41
42