bible
ra
🌐 Language
English
Español
Français
Deutsch
Português
Italiano
Nederlands
Русский
中文
日本語
한국어
العربية
Türkçe
Tiếng Việt
ไทย
Indonesia
All Languages
Home
/
Thai
/
Thai 1940 (พระคริสตธรรมคัมภีร์ ฉบับ 1940)
/
Isaiah 15
Isaiah 15
Thai 1940 (พระคริสตธรรมคัมภีร์ ฉบับ 1940)
← Chapter 14
Jump to:
Chapter 1
Chapter 2
Chapter 3
Chapter 4
Chapter 5
Chapter 6
Chapter 7
Chapter 8
Chapter 9
Chapter 10
Chapter 11
Chapter 12
Chapter 13
Chapter 14
Chapter 15
Chapter 16
Chapter 17
Chapter 18
Chapter 19
Chapter 20
Chapter 21
Chapter 22
Chapter 23
Chapter 24
Chapter 25
Chapter 26
Chapter 27
Chapter 28
Chapter 29
Chapter 30
Chapter 31
Chapter 32
Chapter 33
Chapter 34
Chapter 35
Chapter 36
Chapter 37
Chapter 38
Chapter 39
Chapter 40
Chapter 41
Chapter 42
Chapter 43
Chapter 44
Chapter 45
Chapter 46
Chapter 47
Chapter 48
Chapter 49
Chapter 50
Chapter 51
Chapter 52
Chapter 53
Chapter 54
Chapter 55
Chapter 56
Chapter 57
Chapter 58
Chapter 59
Chapter 60
Chapter 61
Chapter 62
Chapter 63
Chapter 64
Chapter 65
Chapter 66
Chapter 16 →
1
เรื่องราวอันน่าหนักใจเกี่ยวกับประเทศโมอาบ คือกรุงอาระแห่งประเทศโมอาบได้ถูกทำลายเป็นเมืองร้างและพินาศเป็นจุณฑ์ไปในคืนเดียว, และกรุงคีระแห่งประเทศโมอาบได้ถูกทำลายเป็นเมืองร้างและพินาศเป็นจุณฑ์ไปในคืนเดียว.
2
ชาวบ้านดีโบนได้บีนขึ้นไปยังที่สูงศักดิ์สิทธิ์เพื่อพิลาปร่ำไร, ชาวโมอาบกำลังคร่ำครวญที่ภูเขานะโบและภูเขาเมดะบา; หัวของเขาก็ถูกกล้อนจนเกลี้ยงเกลา,และเคราของเขาก็ถูกโกน.
3
คนทั้งหลายนุ่งห่มผ้ากะสอบเดินตามถนน, บนหลังคาบ้านของเขาตามลานบ้านของเขา, ใครๆ ก็มาร้องไห้คร่ำครวญเป็นหนักหนา.
4
ชาวเมืองเฮศโบนและเมืองเอลาเลพากันร้องไห้เสียงดัง, เสียงของเขาก็ได้ยินไปถึงเมืองยาฮาศแล้ว: เหตุฉะนั้นชาวโมอาบต่างก็อกสั่นขวัญหาย.
5
อกใจของข้าฯคร่ำครวญวิตกแทนโมอาบ, เมื่อเขาหนีไปยังตำบลโซอาระและไปถึงเมืองเอลาธแดนที่สาม, เขาเดินร้องไห้ขึ้นไปยังตำบลลูหิธ; กลางทางที่จะไปยังเมืองโฮโรนายิม, เขาได้ส่งเสียงร้องไห้รำพันถึงความพินาศ.
6
ด้วยเหตุว่าทางน้ำนิมริมจะเหือดแห้ง, แล้วหญ้าก็เหี่ยวแห้งไป, และหญ้าอ่อนก็มิได้ขึ้นมา, ไม่มีอะไรสีเขียวเลย.
7
เหตุฉะนั้นเขาจะหาบหามเข้าของที่เขามีอยู่, และที่เขาได้เก็บรวบรวมได้, ข้ามลำธารโศกไป.
8
เสียงร้องไห้ก็ระเบ็งเซ็งแซ่ไปทั่วอาณาเขตต์เมืองโมอาบ; เสียงครวญครางดังไปถึงเมืองเอ็ฆลาอิม, และดังไปถึงเมืองบาเอระเอลิม.
9
เพราะว่าน้ำในแม่น้ำดีโมนเต็มไปด้วยโลหิต, และเราจะเพิ่มภัยแก่เมืองดีโมนอีก, คือให้สิงห์โตมากัดกินชาวโมอาบที่หนีไป, และกัดกินผู้ที่ยังเหลือตกค้างอยู่ในเมืองนั้น
← Chapter 14
Jump to:
Chapter 1
Chapter 2
Chapter 3
Chapter 4
Chapter 5
Chapter 6
Chapter 7
Chapter 8
Chapter 9
Chapter 10
Chapter 11
Chapter 12
Chapter 13
Chapter 14
Chapter 15
Chapter 16
Chapter 17
Chapter 18
Chapter 19
Chapter 20
Chapter 21
Chapter 22
Chapter 23
Chapter 24
Chapter 25
Chapter 26
Chapter 27
Chapter 28
Chapter 29
Chapter 30
Chapter 31
Chapter 32
Chapter 33
Chapter 34
Chapter 35
Chapter 36
Chapter 37
Chapter 38
Chapter 39
Chapter 40
Chapter 41
Chapter 42
Chapter 43
Chapter 44
Chapter 45
Chapter 46
Chapter 47
Chapter 48
Chapter 49
Chapter 50
Chapter 51
Chapter 52
Chapter 53
Chapter 54
Chapter 55
Chapter 56
Chapter 57
Chapter 58
Chapter 59
Chapter 60
Chapter 61
Chapter 62
Chapter 63
Chapter 64
Chapter 65
Chapter 66
Chapter 16 →
All chapters:
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
17
18
19
20
21
22
23
24
25
26
27
28
29
30
31
32
33
34
35
36
37
38
39
40
41
42
43
44
45
46
47
48
49
50
51
52
53
54
55
56
57
58
59
60
61
62
63
64
65
66